Uncategorized

CÒN NHỚ

CÒN NHỚ
Đường quen rẽ bước không về
Em đi bỏ lại bên lề rét bân?
Lòng tự nhủ quên dần phải thế!
Nắng không cần lá để màu xanh,
Trời quên quang hợp diệp thanh
Ta còn sống tốt chân thành nghĩa chi?
Cần vô cảm quên đi kỷ niệm
Vo tròn viên nuốt liệm đi hâm!
Im lìm đồng nghĩa lặng câm
Làm sao trí óc giam cầm khối tim.
Tình lẫn khuất phải dìm ký ức
Đã hết rồi thao thức mưa bay
Bờ vai điểm tựa đôi tay
Phủi lên cái rột nhẹ ngày gót đi.
Buồn phải khóc ghì chi giọt nước
Hết rơi rồi lời ước hẹn tan
Tự nhiên sao rụng tâm can
Ngôi nào tắt hẳn hỏi ngàn lý do?
Chúc Chú ngày vui vẻ, nhiều niềm vui. Con xin họa theo 1 ý nhỏ góp phần.