Uncategorized

Khi chương trình này được công bố nhiều nhà báo có mail

Khi chương trình này được công bố nhiều nhà báo có mail, điện thoại hỏi tôi có bình luận gì không. Câu trả lời nửa đùa nửa thật của tôi là “lần này em sẽ phản biện bằng…sách chứ ý kiến thì ngắn quá không đủ”.
Đấy vừa là đùa để né khỏi phải trả lời vừa là thật.
Trước đó khi công bố dự thảo tôi đã có nhiều ý kiến về chương trình.
Lần này, thì để sách nói.
Cuốn “Hướng dẫn học tập môn Xã hội tập I” và “Hướng dẫn học tập môn xã hội tập II” sẽ là nguồn thông tin thảo khảo, so sánh về cách làm chương trình, cách thiết kế chủ đề, cách sắp xếp, lựa chọn giáo tài và cách xây dựng môn tổng hợp (VN gọi là tích hợp). Đọc và so sánh giữa cách làm của người Nhật và cách làm của người Việt bạn đọc sẽ rút ra các nhận xét cần thiết.
Cuốn “Giáo dục Việt Nam học gì từ Nhật Bản” sẽ phân tích chủ yếu về các khía cạnh, phương diện của cải cách giáo dục và các vấn đề giáo dục lịch sử dựa trên cái nhìn so sánh hai nước Việt Nam, Nhật Bản. Cuốn sách sẽ thể hiện cái nhìn của tôi về giáo dục giữa hai nước và những vấn đề, những điểm cần cải thiện của giáo dục VN cũng như những gì có thể học từ Nhật Bản (học cái hay, tránh cái dở).
Cuốn “Môn Sử không chán như em tưởng” sẽ là một tiếng nói phản biện bằng thực tế. Giáo dục VN tuy bị cải cách ào ào nhưng thực tế thì nó vẫn đứng yên do không có sự chuyển biến về “thực tiễn giáo dục”. Mấy chục năm qua, hàng triệu giáo viên vẫn dạy hệt như nhau cho mọi đối tượng học sinh ở tất cả các địa phương có điều kiện khác biệt nhau và đánh giá bằng một thang chuẩn mực như nhau.
Môn Sử vốn bị tai tiếng và kêu ca rất nhiều. Quan điểm phổ biến cho rằng học sinh dốt sử, mù sử không thích học lịch sử. Nhưng kết quả thực tiễn của tôi với bằng chứng thực chứng lại chống lại điều đó (Ai không tin tìm sách đọc nha! hehe).
Tại sao lại thế?
Hãy tìm câu trả lời ở bìa bốn cuốn “giáo dục vn học gì từ Nhật Bản” của tôi nhé!
Cuốn “Lịch sử học là gì?” sẽ gợi ra nhiều suy ngẫm về bản chất của sử học và giáo dục lịch sử cũng như mối quan hệ giữa chúng. Đọc nó rồi suy ngẫm xem thế nào là khách quan trong sử học, sử học có chính xác không, nhà sử học thực ra đang làm những công việc gì, các bạn sẽ giải đáp được sự rối ren của giáo dục lịch sử ở VN hiện tại một cách bình tĩnh.
Ở VN, người ta từ cấp quản lý tới giáo viên, học sinh đang chập chững làm quen với cơ chế “một chương trình nhiều sách giáo khoa” và vì thế mà khắp nơi người ta kì vọng vào chương trình muốn góp ý để có chương trình hoàn thiện, hoàn hảo.
Nhưng thực ra chương trình phổ thông ngay cả ở Nhật Mĩ cho dù biên soạn công phu, khoa học đến mấy cũng chỉ là một dạng tài liệu tham khảo dành cho giáo viên và học sinh. Nó không phải là quy chuẩn tuyệt đối.
Trên thực tế giáo dục sẽ được diễn ra dưới dạng “nhiều chương trình-nhiều sách giáo khoa”.
Dạy gì, dạy như thế nào (đúng ra phải là học gì, học như thế nào) là nằm trông tay thầy và trò ở thực tế thông qua các thực tiễn giáo dục.
Triết lý giáo dục quy định trong Luật giáo dục sẽ là tiêu chuẩn để đánh giá các thực tiễn giáo dục đó có giá trị hay không.
Ở VN từ giờ trở đi, muốn giỏi nghề giáo viên phải trở thành các “thực tiễn gia” thay vì chỉ chăm chăm “đổi mới phương pháp” để trở thành thợ dạy!