Uncategorized

“Hòn đảo sương mù” trong mình là một vương quốc đáng nhớ

“Hòn đảo sương mù” trong mình là một vương quốc đáng nhớ. Những câu thơ mà mình đã viết ở London đều rất hiền dịu… Và hôm nay ở Hà Nội thấy thương cảm nước Anh khi nghe tin khủng bố ở đó.
Nhớ lại một bài thơ:
NGẪU DẠ LONDON
(Hồng Thanh Quang)
Dịu dàng lắm tiếng sông Thêm
Ngỡ như nước biếc hôn thềm phố xa…
Đêm nay tôi ngủ lạ nhà,
Nhớ em, nỗi nhớ vẫn là xanh non.
Từ trang sách cũ tay mòn
Yêu thương lật lại mất còn ý thơ.
Sương mù hoà lẫn cơn mơ,
Không mong nhưng vẫn như chờ thấy nhau.
Rêu xanh lướt nhẹ chân cầu,
Người xưa chắc cũng đã đau luỵ tình.
Đàng sau mim mím môi xinh
Cháy lên những sự vô hình khát khao…
Tự ru, mình ngủ đi nào,
Mặc cho loáng lấp vì sao không lời.
Đại dương hơi thổi nghiêng trời,
Đừng ai nguỵ cớ để tôi mất buồn…
(26-7-2015)

3 Comments