Uncategorized

Có những lúc tự nhiên ta thấy buồn

Có những lúc tự nhiên ta thấy buồn, một nỗi buồn vô cớ, ta thấy giận, một sự giận dỗi vu vơ. Ta một mình đi lang thang và thích triết lý về những điều bất chợt ta khám phá ra mà ta nghĩ điều đó chỉ có một mình ta biết. Ta thấy mình muốn bay đến một nơi nào đó, muốn làm thơ, muốn nhảy chân sáo và khe khẽ hát, muốn tự hỏi mình về những điều dường như không có thật. Rồi ta lại tự cười cho ta là ngớ ngẩn. Đó là lúc ta lãng mạn, là lúc ta sống với những khát vọng, những ước mơ, những kỷ niệm đẹp, là lúc ta tạm thời quên đi cuộc sống thực tại của mình.
Có bao giờ bạn tự hỏi mình, cuộc sống sẽ ra sao nếu không có những ước mơ được ấp ủ từ những điều giản dị, những cảm xúc bất chợt trào dâng từ những rung động trước biết bao điều kì lạ của cuộc đời? Cuộc sống vẫn bình lặng trôi, chỉ có cảm xúc của con người là biến đổi. Những lời ru ngọt ngào của mẹ từ thuở trong nôi, những câu chuyện cổ tích đằm sâu của bà trong những đêm trăng sáng, những lằn trạch nhớ đời từ chiếc roi tre của bố mỗi lần ta trót dại sẽ là đôi cánh thần tiên ấp ủ và nuôi lớn những ước mơ, sẽ cho ta bài học làm người đầu tiên mà mỗi lúc nhớ lại, ta lại thấy lòng lắng xuống.

2 Comments

  • Du Trinh

    Ngày chủ nhật buồn!

    Tiếng ve dâng lên triền miên,từng hồi lúc trầm lúc bổng như tiếng nhạc ru dương.Thoang thoảng nỗi buồn le lói khiến lòng người nôn nao khó tả.chẳng phải kỉ niệm vừa mới hôm qua hay xa vời dĩ vãng,mà sao cố với rồi tuột mất,lác đác tiếng mưa nhỏ vào lòng ta khơi miền mong đợi.
    đợi mẹ về sau phiên chợ sớm,đợi ba về sau những ngày công tác xa.đợi anh trai về sau những ngày hành quân vất vả,và h thì đợi người ấy trong sâu thẩm con tim.dòng đời luôn chảy xiết nếu ta ko thể theo, nó sẽ tự đào thảo ta.vậy đó.

    trong dòng chảy ko ngừng ấy là chút lỗi lại để gậm nhấm kí ức..
    chúc cả nhà ngày nghỉ đầy yêu thương….