Chỉ khi có một thể chế pháp trị

Chỉ khi có một thể chế pháp trị!
Một nhà nước pháp trị, khi toàn bộ hệ thống chính trị và quản lý được tổ chức theo nguyên tắc tam quyền phân lập thì không ai dùng chữ “luật sư đúng nghĩa” như kiểu VN. Từ lý luận đầy cảm tính này, bà gọi là đại biểu quốc hội còn đẩy xa thêm đến việc bắt luật sư phải tố giác thân chủ “nếu biết” thân chủ là tội phạm!
Luật sư là luật sư. Với nghề nghiệp của mình họ nhận bào chữa cho thân chủ để lấy thù lao, và nhiệm vụ của họ là chứng minh thân chủ mình vô tội (hoặc tội nhẹ hơn mức tòa án có thể tuyên).
Việc chứng minh có tội hay không thuộc về các cơ quan chức năng qua tranh luận minh bạch, sao bắt luật sư phải làm cái điều tréo ngoe là vừa nhận tiền vừa tố cáo thân chủ của mình?
Tôi nhớ trong bộ phim “Con bạch tuộc” lừng danh của Ý một thời, dù ra trước tòa là một trùm mafia nhưng do không thể chứng minh ông ta có tội, không tranh luận thắng luật sư, tòa phải tuyên trả tự do.
Không có bất kỳ ai lên án vị luật sư này bởi ông ta dựa vào nguyên tắc “suy đoán vô tội”. (Đây là nguyên tắc được công nhận trong Tuyên ngôn Nhân quyền năm 1948, Công ước quốc tế về Quyền chính trị, dân sự năm 1966 của Liên hiệp quốc và VN cũng cam kết thực hiện từ năm 1982, dù chưa công nhận chính thức nhưng Điều 31 Hiến pháp năm 2013 đã mô tả gần như vậy- các bạn chưa rõ có thể tìm hiểu thêm qua google).
Vì vậy, một người gọi là đại biểu quốc hội mà nhân danh “an ninh quốc gia” để phát biểu những câu vi phạm quyền con người, quyền công dân thì thật lố bịch!
Không phải cần một “luật sư đúng nghĩa” mà chỉ khi có một thể chế pháp trị đúng nghĩa thì mấy kẻ dốt nát nhưng ưa hóng hớt này mới bị loại trừ!

You might also like More from author

24 Comments

  1. Bảo Quốc Từ says

    Bà này vì không hiểu hết được nghề ls và pháp lý nên phát biểu mang cảm tính rằng luật sư cũng như mọi công dân phải có trách nhiệm tố giác tội phạm !

    1. Ha Lam says

      Chỉ sợ tui tố mà các vị không dám mần sợ bể bình

  2. Nhan Ky Vy says

    Con điên này là tiến sĩ luật nhưng chắc chắn là do “cơ duyên” nào đó mới lấy được học vị này, kg phải do năng lực bản thân; hơn nữa nó cũng có thời gian làm ở viện kiểm sát vì vậy việc thiếu trình độ, thiếu khả năng tư duy cộng với làm tại vks đã khiến nó có lối suy nghĩ một chiều, phán (kiểu của vks) như thể bắt buộc, buộc (tội) vậy là phải vậy mà kg có tư duy phản biện.
    Như thể rõ ràng nó dốt nên nó kg phân biệt được phận sự của đb quốc hội với phận sự của kiểm sát viên tối cao khác nhau chỗ nào và đã phát biểu như cứt là vậy.

    1. Thế Thắng says

      Bang mua thoi ma

  3. Hai Pham says

    “Thể chế pháp quyền” thì đúng hơn là “thể chế pháp trị”, bác NDB nhỉ!

    1. Bổn Đình Nguyễn says

      Cái này còn tranh cãi vì từ ngữ chúng ta vay mượn gốc Hán.

  4. Lãng Đãng says

    500 con heo vẫn không nói ra được tiếng người

    1. Huỳnh Tòng says

      500 con ts lắm tr tr con cũng dzậy thu

  5. Hai Pham says

    Em cũng hiểu vấn đề này ở một mức độ. Bác tham khảo bài này của Nguyễn Sĩ Dũng:
    PHÁP QUYỀN HAY PHÁP TRỊ?
    Nếu chúng ta quan niệm pháp quyền là “the rule of law” và pháp trị là “rule by law”, thì pháp quyền là sự cai trị của pháp luật và pháp trị là sự cai trị bằng pháp luật.
    Pháp quyền là sáng tạo của người Anh, và đây cũng là một trong những đóng góp lớn nhất của người Anh cho nhân loại. Bằng chứng là những nước theo pháp quyền đều là những nước giàu có, thịnh vượng nhất trên thế giới.
    Pháp trị là sáng tạo của người Trung Hoa (Nhà tư tưởng của pháp trị được cho là Hàn Phi), và đây cũng là một đóng góp rất lớn của người Trung hoa cho nhân loại. Ban hành pháp luật để cai trị, thì tạo ra được sự bình đẳng (ít nhất là giữa các thần dân), đồng thời tất cả mọi người đều có thể chủ động hành xử khi biết rõ việc gì làm được, còn việc gì thì không. Bằng chứng là trong thời kỳ cổ đại, Trung Hoa là một trong những quốc gia giàu có và phát triển nhất thế giới.
    Tuy nhiên, lịch sử phát triển của nhân loại cho thấy, pháp trị đã thua pháp quyền. Bằng chứng là đất nước Trung Hoa đã tụt hậu rất xa so với các nước theo pháp quyền trong suốt nhiều thế kỷ. Chỉ đến khi trong quá trình cải cách, nhiều yếu tố của pháp quyền (đặc biệt là Luật về quyền tài sản) được tiếp nhận, đất nước Trung Hoa mới lại vươn lên trở thành một trong những cường quốc hàng đầu của thế giới hiện đại.
    Thế pháp quyền khác với pháp trị chỗ nào? Pháp trị là việc vua (hoặc người cầm quyền) có quyền ban hành pháp luật để cai trị (hay nói một các lịch sự hơn là để quản lý). Pháp quyền lại không hoàn toàn như vậy.
    Trước hết, pháp quyền là việc pháp luật đứng trên tất cả, trên cả nhà nước (trên cả vua). Và quan trọng hơn nữa người dân cũng như nhà nước đều bình đẳng trước pháp luật. Đối với người Anh, vua có quyền của vua, dân có quyền của dân. Nếu vua hành xử trong khuôn khổ các quyền của mình, thì thậm chí người Pháp làm vua Anh cũng chẳng sao. (Thực tế, đã có thời kỳ người Pháp làm vua Anh). Thế nhưng, nếu vua xâm phạm đến quyền của dân, thì người dân sẽ đứng lên lật đổ vua, vì vua đã vi phạm pháp luật.
    Thứ hai, pháp quyền công nhận nhiều quy phạm của pháp luật tự nhiên. “Tất cả mọi người đều sinh ra bình đẳng. Tạo hóa ban cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm. Trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. (Lời của Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ được trích dẫn trong Tuyên ngôn độc lập của nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa). Các quyền mà tạo hóa ban cho con người (các quyền tự nhiên của con người) được coi là phần cấu thành của hiến pháp-văn bản có hiệu lực pháp lý cao nhất.
    Thứ ba, việc ban hành pháp luật bị điều chỉnh rất chặt chẽ. Bất cứ luật gì mà nhà cầm quyền muốn có để dễ bề cai trị đều phải được cơ quan đại diện cho dân (quốc hội) thông qua. Pháp luật còn được đòi hỏi phải tiệm cận công lý.
    Thứ tư, một hệ thống tư pháp độc lập được xây dựng để không chỉ nhà nước mới có quyền truy tố người dân, mà người dân cũng có quyền kiện nhà nước ra trước pháp luật. Hệ thống tư pháp này còn có thẩm quyền kiểm tra lại các văn bản lập pháp (judicial review) để chống lại lạm quyền và bảo vệ công lý.
    Thứ năm, tòa án hiến pháp hoặc các thiết chế bảo hiến khác được thành lập và vận hành trên thực tế để bảo đảm việc tuân thủ hiến pháp và bảo vệ các quyền của con người khỏi sự xâm hại của quyền lực lập pháp, hành pháp cũng như tư pháp.
    Thế thì Việt Nam chúng ta đang theo pháp quyền hay theo pháp trị? Có vẻ như chúng ta đang đi “thong dong” giữa hai khái niệm này. Khi Hiến pháp quy định: “Nhà nước được tổ chức và hoạt động theo Hiến pháp và pháp luật” (Khoản 1, Điều 8, Hiến pháp 2013) thì chúng ta có vẻ đang đi bên làn của pháp quyền. Nhưng khi Hiến pháp quy định: “Nhà nước… quản lý xã hội bằng Hiến pháp và pháp luật” (Cùng Khoản, cùng Điều trên của Hiến pháp 2013) thì có vẻ chúng ta lại đang đi bên làn của pháp trị.

  6. Nguyen Duy Quang says

    Chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ (TQ) bị bọn trẻ ranh Hồng vệ binh tra tấn, lam nhục vào cái thời bỏ vai trò bao chữa của luật sư.

    1. Thai Son Pham says

      Đó là dưới thể chế CS.

  7. Nguyễn Trí says

    Bà ấy không đọc sách của Agatha Christy nên không biết gì về tội phạm và luật sư bào chữa cả.
    Tôi e là cả Thanh gươm công lý của A J Cronin bà ta cũng không biết.
    Dốt.

    1. Hai Pham says

      Chỉ đọc giáo trình của mấy ông thầy bà cô, để thi cho đậu thôi. hơi đâu mà đọc mấy thứ sách ‘trời ơi’ đó!

  8. Bổn Đình Nguyễn says

    Ông bạn già làm như ai cũng như… ông!

  9. Baolong Duy says

    Nếu điều này thành luật
    Các cha xứ linh mục hãy coi chừng
    Tụi nó sẽ bắt các ngài tố giác tội phạm khi họ xin tội trước Chúa

    1. Thai Son Pham says

      Uhm, đúng rồi.

  10. Võ Khánh Tuyên says

    Lại là Tiến sĩ Luật, Ủy viên pháp luật của QH mới ghê chứ !

    1. Trần Phong says

      Cái đầu bằng đất rỗng không..

  11. Song Ngu says

    Pháp quyền anh ơi. Pháp trị là Chấp nhận có kẻ được đứng trên pháp luật

    1. Bổn Đình Nguyễn says

      Chuyện ngôn ngữ còn tranh cãi. Đọc các còm trên!

  12. Giuse Trần Trường Hạnh says

    Nói chung đảng csvn muốn gôm cả thể chế vào trong túi áo. Phật cũng là nó ma cũng là nó không ai được xen vào nó tự cho cái quyền trói buộc và tháo gở, luật sư ở nước ngoài còn có quyền chứ ở việt nam thì xem lại họ phải thỏa hiệp với cơ quan điều tra. Xin lổi anh chị em chứ quyền làm người. Quyền nói lên sự thật còn bị cấm nửa thì làm gì có quyền công bằng của luật sư tranh biện với công tố viên. Có người hỏi khó luật sư đó nếu biết được thân chủ mình bào chửa có phạm tội xâm hại đến an ninh quốc gia thì luật sư phải làm sao? Tố giác hay không tố giác? Hihi anh BỔN ơi đau đầu mấy chuyện này..

    1. Le Dung says

      vậy mà khi gọi là độc tài, chúng la bai bải cứ như gái đĩ còn trinh.

  13. Vu Tran says

    Con cái phải tố giác Cha Mẹ…bọn chúng còn làm đc thì chuyện LS tố thân chủ là chuyện nhỏ

    1. Giuse Trần Trường Hạnh says

      Chính xác

Leave A Reply

Your email address will not be published.